I. Nghị luận văn học chí phèo: sự tha hóa cùng thức tỉnh

Truyện ngắn Chí Phèo là một trong những truyện ngắn xuất sắc nhất của Nam Cao. Truyện ngắn Chí phèo đã được Nam Cao tái hiện lại hình ảnh nông thôn của làng mạc hội Việt Nam thời điểm bấy giờ (trước Cách mạng mon Tám). Đó là một làng mạc hội được đặc trưng bởi một mặt là bộ mặt của Bá Kiến, Lí Cường, Đội Tảo. Đây là một đội ngũ cường hào, đại chủ thống trị, tách bóc lột sức lao động của nhân dân. Nhưng cũng bao gồm vào nội bộ này cũng bao gồm sự mâu thuẫn. Bọn bọn chúng như một đàn cá tnhãi con mồi. Mồi thì ngon nhưng mà bè cổ nào cũng muốn ăn, bởi vì đó, chúng luôn luôn rình cơ hội để thống trị lẫn nhau, muốn cho nhau lụi bại để cưỡi đầu cưỡi cổ lên nhau. Mâu thuẫn tương đối phổ biến, gay gắt, tất cả tương quan đến những số phận Binh Chức, Năm Thọ với đặc biệt là Chí Phèo.

Bạn đang xem: Nghị luận văn học chí phèo

Trọng trọng điểm phân tíchnghị luận văn học chí phèolà tầng lớp thứ nhị. Đây là những người như Chí Phèo, Năm Thọ, Binh Chức, họ lại hợp thành một team riêng. Họ là những người dân thường, những người lao động nghèo, nhưng đã bị manh hóa, bị sở hữu chuộc cùng trở thành tay sai mang đến bọn địa chủ thống trị, những thương hiệu cường hào, lí dịch và tạo ra không biết bao nhiêu tội vạ đến những người lương thiện. Dưới ngòi cây viết của Nam Cao, bức toắt xóm hội hiện lên đầy kịch tính, chất chứa những xung đột bùng nổ.

*

1. Nghị luận văn học chí phèo luận điểm 1:Quá trình thoái hóa của nhân vật Chí Phèo

Từ người nông dân lương thiện đến lưu manh:

Chí vốn là một thằng không cha, ko mẹ, không họ sản phẩm thân mê thích, không công ty cửa, bạn bnai lưng,,, Cả một thời niên thiếu sống bơ vơ: "đi ở mang đến hết công ty này quý phái công ty nọ". Lớn lên đi làm canh điền mang lại cường hào vào vùng. Lúc ấy Chí vẫn là một nông dân lương thiện, khỏe mạnh về thể xác với lành mạnh về trung khu hồn - một nhỏ người "hiền như đất", giàu lòng tự trọng cùng biết phân biệt tình yêu cao thượng và nhục dục thấp nhát. Chí từng mơ ước một gia đình "chồng cày mướn cuốc mướn, vợ dệt vải" - một ước mơ giản dị cùng rất người. Tuy nhiên, một cơn tị vu vơ của Bá Kiến đã đẩy Chí vào tội nhân, bắt đầu một quy trình suy giảm một con người. Trongnghị luận văn học chí phèothì đây chính là bước ngoặt quan tiền trọng của tính giải pháp nhân vật

Nhà tội phạm vốn là nơi để người có tội chuộc lỗi, là công cụ cải tạo bé người. Vậy cơ mà nhà tù đọng thực dân đã tiếp tay cho bọn cường hào, ác bá, giết chết đi phần người vào Chí Phèo, để Chí mãi trượt lâu năm trên dốc của sự tha hóa. Trở về sau 7,8 năm tù nhân, Chí Phèo trở thành một "người ngoài" ở buôn bản Vũ Đại vì sự đáng sợ choàng lên ở vẻ ngoài: "Cái đầu trọc lốc... trông gớm chết!". Không chỉ biến dạng về diện mạo, hình hài đến trang phục, tính tình cũng khác: "Hắn mặc loại quần nái đen... trông gớm chết".

Và Chí, giữa loại xã hội mà lại ai cũng nghĩ "chắc nó trừ mình ra", lạnh lùng xa lánh hắn. Hắn uống rượu, chửi bới, dọa đốt quán, rạch mặt ăn vạ... Hắn đã trở thành một phần tử lưu manh một phương pháp mù quáng.

Từ một kẻ lưu manh đến quỷ dữ làng mạc Vũ Đại

Không dừng ở đó, dưới bàn tay quỷ quyệt của Bá Kiến, Chí Phèo đã trở thành một công cụ gây tội ác trong mắt người dân xóm Vũ Đại. Người đẩy Chí vào bước đường ấy là Bá Kiến, vậy nhưng Chí Phèo không thể đòi lại công bằng cho doanh nghiệp."Hắn tác tai ác mang lại bao nhiêu dân làng, phá bao nhiêu cơ nghiệp, đập nát bao nhiêu cảnh yên ổn vui, đạp đổ từng nào hạnh phúc, có tác dụng chảy ngày tiết và nước mắt của bao nhiêu người lương thiện...".

Thông qua điển hình văn học chí phèo, Nam Cao đã vẽ phải bức tnhóc bao gồm làng mạc hội thực dân nửa phong kiến giai đoạn trước 1945

Và cứ như thế, Chí Phèo dấn sâu vào tội ác, vực thẳm của đau thương cùng tội lỗi, bị thiết yếu kẻ thù lợi dụng cùng trượt dài trên bé đường tha hóa, không lối bay => Đây đó là bước ngoặt thứ nhị trongnghị luận văn học chí phèo. Tấn bi kịch đầy nghịch lý, vừa là nạn nhân của bọn cường hào, ác bá, vừa là con quỷ dữ của làng, bị mọi người xa lánh, ngoảnh mặt. Ngòi cây bút nhân đạo của công ty văn Nam Cao đã vạch trần hiện thực trước mắt người đọc, đó là sự thuộc quẫn của hoàn cảnh sống, sự nham mê hiểm, độc ác của bọn cường hào, địa chủ ở nông xóm, sự phi nhân tính của đơn vị tù túng thực dân và định kiến của đồng loại đối với những con người cùng đinch, khốn khổ như Chí Phèo. Chính buôn bản hội phi nhân tính đã đẩy bé người vào bé đường lưu manh, tha hóa.

2. Nghị luận văn học chí phèo luận điểm2: Quá trình thức tỉnh của Chí Phèo

Sau đêm gặp Thị Nở

Lần đầu tiên sau những cơn say vô tận, "hắn tỉnh" cùng nhận ra cuộc sống xung quanh qua những âm thanh: "Tiếng chyên ổn hót... cá...". Những âm tkhô nóng cuộc sống rất thực không tính cơ đang đánh thức hắn, kéo hắn ra khỏi những tháng ngày u mê, tăm tối, gợi nhắc đến mơ ước rất người mà lại hắn từng ấp ủ. Chí thức tỉnh và sống lại với những cảm xúc rất người cùng ý thức cũng đã trở lại vào hắn.

Sự chăm sóc của Thị Nở làm trung ương hồn Chí Phèo thực sự hồi sinh

Đó là lần đầu tiên Chí được chăm sóc bởi bàn tay một người đàn bà, bằng một chén cháo hành giản dị, tình thực của Thị Nở. Đó là chén cháo từ bàn tay ấm rét tình thương có tác dụng "hắn rất ngạc nhiên", "hết ngạc nhiên hắn thấy mắt hình như ươn ướt". Bát cháo hành của Thị Nở đã đánh thức vào Chí những tình cảm lành mạnh, những cảm xúc rất người. Đây là bước ngoặt thứ ba trongnghị luận văn học chí phèo. Hắn khóc. Bởi bởi "đây là lần thứ nhất hắn được người ta cho", hắn được cư xử như một bé người. Trước đây, muốn được ăn, hắn toàn phải dọa nạt, giật cướp, phải rạch mặt ăn vạ... Chính hương vị cháo hành - thứ hương vị của tình thương thực bụng và cảm động. Hạnh phúc giản dị mà thấm thía lần đầu tiên Chí được nhận lấy đã đánh thức nhân tính bị vùi lấp thọ nay: "Trời ơi! Hắn thèm lương thiện... thân thiện của những người lương thiện." Quả là kì diệu. Cái bản chất đẹp đẽ của người nông dân lương thiện bị vùi dập lâu nay lại bừng sáng trong trái tim hồn Chí Phèo.

Sự thức tỉnh về quyền làm người cùng bi kịch bị cự tuyệt quyền có tác dụng người lương thiện

Trong lúc tưởng chừng như hạnh phúc đã thuộc về mình, hắn cay đắng nhận ra rằng bản thân "ko thể có tác dụng người lương thiện được nữa", Thị Nở từ chối hắn, mọi người từ chối hắn. Hắn đã tạo ra bao bất hạnh mang lại bao người. Mọi nẻo đường để xoay về một cuộc sống bình dị, lương thiện đã bị khnghiền chặt. Hắn thức tỉnh phải ý thức rất rõ bi kịch của cuộc đời bản thân, thấm thía và đớn đau.

Hắn kiếm tìm đến rượu, làm sao ngờ đâu ko làm cho hắn say mà "càng uống càng tỉnh". Cái tỉnh của Chí là chiếc tỉnh của một nhỏ người với nỗi đau vượt lớn và ý thức rất rõ về cuộc đời mình trong sự bất lực, buông xuôi. Sự từ chối của Thị Nở đã khnghiền lại bao hy vọng của hắn. Hơn bất cứ cơ hội như thế nào, hắn cảm thấy nỗi bất hạnh lớn lớn đè cổ nặng trung khu hồn bản thân, để rồi chỉ tất cả thể bất lực mà "ôm mặt khóc rưng rức".

Xem thêm: Valhein Mùa 20: Cách Lên Đồ Phép Cho Valhein Liên Quân 2021, Cách Lên Đồ Valhein Phép Mùa 18 Mạnh Nhất

Từ cao trào thứ tư – cao trào cuối cùng đó trongnghị luận văn học chí phèo, không còn nhỏ đường làm sao không giống, Chí Phèo vác dao đến đơn vị Bá Kiến. Những vết cắt của tội lỗi đã hằn bên trên khuôn mặt hắn, hắn biết rằng đã quá muộn màng để cù đầu. Chí Phèo vung dao giết Bá Kiến nhưng hắn ko để mình trở lại cuộc sống của một quỷ dữ như trước nữa. Và lưỡi dao oan nghiệt cũng đã kết thúc một kiếp người khốn khổ. Cái chết Chí Phèo đầy uất hận nhưng đó là nỗi khát vọng của người nông dân bị thoái hóa, muốn được lương thiện. Chí Phèo chết bởi hắn mơ ước lương thiện nhưng định kiến buôn bản hội đã không chừa mang đến hắn cơ hội. Chí Phèo chết trong sự nhận thức rất rõ về bao gồm mình với bi kịch bị từ chối ấy.